“April was too lonely a month to spend alone. In April, everyone around me looked happy. People would throw their coats off and enjoy each other’s company in the sunshine—talking, playing catch, holding hands. But I was always by myself.”
— Haruki Murakami - Norwegian Wood

Nguyễn Hà Đông - Flappy Bird creator, a chain-smoking geek, an independent thinker, a hardcore game developer

Respect!

Đông on Rolling Stone.

Đôi bạn trẻ nổi bật hiếm hoi trên ban công nhỏ của một quán cafe hơn 50 năm tuổi, vốn là nơi thường xuyên lui đến của đám già đầu bất đắc chí. Trên bàn ngổn ngang giấy vẽ và các loại bút. Bạn trai đang gọt bút chì còn bạn gái thì đang chăm chú vẽ gì đó vào cuốn sổ tay, miệng không ngừng ngân nga theo một bài hát nhẹ nhàng phát ra từ chiếc smartphone để trên bàn. Có gì đẹp và đáng yêu hơn thế, giữa một ngày ẩm ướt xám xịt như hôm nay?

Et moi dans mon coin

Mỗi khi bản nhạc này cất lên trong chương trình Quick & Snow là một câu chuyện buồn sắp được kể.

Anh ta ngắm nhìn em
Ánh nhìn ấy
Phải chăng làm em bối rối.
Trên chiếc ghế bành kia
Anh ta nhìn em âu yếm
Bằng ánh mắt sâu thẳm.
Em thả mình
Chạy theo cuộc chơi cùng anh ta.
Còn anh đứng đây, chết lặng trong nơi xó xỉnh này.
Anh biết nói gì đây
Lặng lẽ dõi mắt theo tất cả
Chết lặng nơi này.
Anh cố gắng chịu đựng
Chờ đến hồi kết cho chúng ta.

Anh ta ôm và hôn em
Một nụ hôn nồng cháy.
Em chấp nhận
Bằng nụ cười rực rỡ.
Anh ta hướng về em
Và em đón chờ
Rồi em nuối tiếc
Vì có anh ở đây.
Chết lặng một mình trong góc.
Chẳng biết nói gì
Dõi trông theo trò chơi của hai người.
Trong xó xỉnh này anh như chết dần đi.
Dấu mình trong góc
Cùng nỗi đớn đau ăn mòn con tim.

Anh ta lén nhìn em
Còn em vẫn vờ như không hay biết
Chuyện trò thật thảnh thơi.
Anh ta tán tỉnh em
Ngay trước mắt anh
Và em xiêu lòng
Bằng nụ cười rực rỡ
Anh vẫn đứng đây nơi xó xỉnh này
Nếu anh không nói được lời nào
Là thật ra trái tim anh đang ngập tràn nước mắt.
Anh sẽ đứng đây
Nuốt từng nỗi đắng cay
Vì tình yêu đã ra đi mất rồi.

"Alo, Saréa à. Có lẽ giờ em đang mệt… hah… không sao. Em biết anh sẽ tìm được em ở đây mà. Không, mọi chuyện dù khôn khéo đến mấy cũng không thể nào che đậy được."

Kandagawa (Sông Kanda)

Có lẽ em đã quên mất rồi
Ngày ấy chúng ta cùng đi nhà tắm công cộng trong một con hẻm nhỏ.
Dùng chiếc khăn tắm màu đỏ choàng ấm cổ.
Em nói: “Mình ra cùng lúc nhé!”
Nhưng lúc nào anh cũng phải đợi em.
Mái tóc ướt đông cứng trong gió lạnh.
Miếng xà bông nhỏ sột soạt trong tay anh.
Rồi em sẽ ôm chầm lấy anh và nói:
“Sao anh lại lạnh ngắt thế này?”

Khi chúng ta còn trẻ, anh không sợ gì hết
Mà chỉ sợ sự dịu dàng của em.

Có lẽ em đã ném đi rồi
Bức tranh anh em từng vẽ
Bằng hộp chì sáp hai mưới bốn màu em mua.
Anh nói “Đẹp lắm!”
Dù trông có giống anh đâu.
Anh nhìn ra sông Kanda xa xa ngoài cửa sổ
Từ căn phòng trọ rộng 3 chiếu tatami.
Em cúi xuống nhìn những đầu ngón tay anh và hỏi
“Anh đang buồn phải không?”

Khi chúng ta còn trẻ, anh không sợ gì hết
Mà chỉ sợ sự dịu dàng của em.

"Người ta có thể yêu nhau và ghét nhau, nhưng xin đừng hãm hại nhau. Tôi sợ lắm những gì mang đến bất hạnh cho con người. Hãy cố gắng mang đến cho nhau những giấc mơ, những giấc mơ làm nên hạnh phúc. Đi đâu đến đâu hãy chỉ thấy những nụ cười, những nụ cười như đóa hồng đứa bé cầm trên tay đi qua đường phố, rực rỡ một lòng yêu thương vô tận. Chúng ta hình như thừa bạo lực nhưng lại thiếu lòng nhân ái." - Trịnh Công Sơn

If your eyes could speak, what would they say?

Transitioning from a startup to a real company is bittersweet. Less fun, more pain and new excitement with challenges at the same time.

There is a light that never goes out. It dwells deep inside us, giving us motivation and shaping our path.
That light is the flicker of creation.
The spark of an idea.
The outline of a design.
It is the desire that stokes our passions and makes us strive to go further.
This internal fire feeds our dreams and puts a glint in our eye.
It is the energy that ignites our creativity.
It tills the land.
It shapes and gives life to the medium being crafted.
Every creation is imbued with the being that created it, as if the medium is breathing in the spirit of the craftsman.
Isn’t that the most beautiful way of leaving a trace of our existence, of our time on this earth?
To create is the only way to traverse time, to wander through the ages.
It is the only way to become immortal, to be infinite.
If this light goes out, we die.

BEST KISS SCENE EVER (Comrades: Almost A Love Story) (by Matteo Fumagalli)